Tình yêu đầu đời – Nàng tiểu thư con ông Thứ trưởng

1
1488

Hà Nội, chủ nhật ngày 2 tháng 8 năm 2020…

Trước tiên, hãy nghe chút nhạc để xuôi dòng cảm xúc 🙂

Mùa hè ở Miền Bắc luôn thờ ơ với nỗi gian nan của những đôi tình nhân trẻ. Shophouse ngập hương hồng ngan ngát, khi làn gió hè khuấy động nhẹ nhàng các tán cây trong vườn. Đâu đây những khóm thủy tiên vàng tỏa mùi hương ngào ngạt. Hay hương thơm dịu từ những miếng trái cây bổ dở từ cửa hàng bên cạnh. 

Từ góc nhỏ bên quán cà phê heo hút, theo thói quen tôi luôn là người dậy sớm đi dạo vài vòng quanh khuân viên chung cư và nhâm nhi ly cà phê sớm. Những giọt nước lung linh, lơ đễnh rơi, hết giọt này đến giọt khác bên đài phun nước làm tôi nhớ lại. Những bài thơ thực sự được gọi là thơ chỉ khi nó thể hiện rõ tâm can của người đàn ông trong đó. Với chút hoài nghi và e ngại, tôi bị 1 anh trung niên ngồi sau đánh mắt thấy tôi đang đọc bình luật từ chính bài viết của mình trên ThienDia.

Hắn: Xem ai đây nào! Shivan ThienDia có phải không?
Tôi: Sorry! Anh nhầm tôi với ai rồi. 
Hắn: “Tình ngang trái với chị khách hàng”, đó chẳng phải blog mới nhất của anh hay sao? Anh đang đọc comment từ mọi người kìa, tôi thấy anh cười và anh đáp lại chúng. 
Tôi: Tôi là Ataraxia, không phải Shivan. Thank anh, tôi sắp phải về.
Hắn: Shivan, Adam Shivan, Shivan Do, Lonely Hero, Sevanis, Adam Sevani.. Tôi còn kể thiếu nick name nào của anh không nhỉ? Các nick của anh bị band do dạy chăn rau có thu phí trên diễn đàn.
Từ văn phong, cách mở đầu câu chuyện, cách dẫn dắt, màu chữ cho đến cách anh tỏ ra làm kiêu trước những bình luận tâng bốc mình. Anh khác bọt với tất cả. Anh không thoát được đâu Shivan. 
Tôi: Anh là công an à?
Hắn: Tôi là 1 Fan 7 năm của anh. Tất cả những blog anh viết trên web, tất cả những topic trên diễn đàn. Tôi đọc không thiếu bài nào. 
So.. Có điều này tôi muốn nhờ anh?
Tôi muốn thuê anh viết 1 blog về 1 cuộc mây mưa của vợ chồng tôi. Tôi đã có hình ảnh lẫn ý tưởng, tiền không thành vấn đề. 1 ngàn, 2 ngàn… cần bao nhiêu anh cứ nói. 
Tôi: Tôi không nghĩ mình sẽ làm điều đó.
Hắn: Tại sao? Anh có lý do nào không? Các blog anh viết quá giá trị, các nhà văn các tác giả khác họ làm mọi thứ từ đam mê rồi biến thành tiền, rất nhiều tiền, vậy mà anh cứ viết không công từ năm này qua năm khác. Những blog của anh sẽ khiến cánh nhà văn, nhà phê bình học ghen lồng lộn lên ấy chứ.
Shivan… Cứ coi đây là anh giúp vợ chồng tôi đi, tôi yêu cổ, chúng tôi sắp kỉ niệm 5 năm ngày cưới. Tôi muốn cô ấy đọc được những bình luận từ anh chị em đồng dâm trên Trời Đất. 
Tôi: Tôi biết anh sẽ cười tôi, nhưng thực sự tôi không thể bán nó. Tôi đưa quá nhiều thứ của mình vào đây. Những cảm xúc, trải nghiệm, mọi thứ…
Nếu anh yêu thích những tác phẩm của tôi, anh có thể donate vào stk bên dưới website tôi có để. Cảm ơn!
Hắn: “Tờ 100$ đặt dưới ly cà phê” – Vậy có duyên gặp anh ở đây, tại sao anh không kể tôi nghe về 1 mối tình nào đó đáng nhớ nhất? 
Tôi: Nhét vội tờ tiền vào trong túi, nhấp ngụm cà phê đăng đắng ngọt ngào, thở 1 hơi dài, nhìn xa xăm và chậm dãi kể về mối tình ấy.

Tôi đã từng yêu 1 người con gái hơn cả tuổi trẻ của mình…

Đó là mối tình lãng mạn, mong manh. Tôi là gã nhà quê, nàng là tiểu thư con 1 ông thứ trưởng trên thành phố. Nàng có cả 1 thế giới trong tay, còn tôi không 1 xu dính túi. 

Tiếng gầm âm ỉ của thành phố. Đó là giai đoạn khó khăn nhất của sự nghiệp sau khi bị 3 cửa hàng đuổi vì thái độ làm việc mơ hồ của mình. Tôi nghĩ cái tánh của mình chắc chỉ có làm phụ hồ là hợp và đó cũng là công việc tiếp theo của tôi. Khó khăn và thơ mộng là 2 từ diễn tả đủ đầy nhất giai đoạn khi ấy. Khó khăn là vì đó là công việc nặng nhọc so với cái tuổi 19 đầy sục sôi. Có những ngày kết thúc công việc, đặt lưng 1 góc trong cái phòng trọ 20m2 những 6 ông thợ chen chúc. Mỗi bữa sau giờ làm tôi không cầm nổi bát cơm đút vô miệng vì run tay. Quãng thời gian đó, cứ mỗi lần vào phòng vệ sinh là tôi khóc. Tôi khóc cho tuổi trẻ của mình. Có quá nhiều câu giá như khi ấy. Giá như tôi học giỏi hơn, giá như gia đình tôi hạnh phúc hơn, giá ba mẹ tôi khá giả hơn. 

Hắn: Shivan, tôi không muốn nghe anh kể như thằng đàn bà vậy. Tại sao lại có cả thơ mộng trong giai đoạn này?

Thưa ông trời, niềm hạnh phúc trong tôi nếu biết lên tiếng, thì ngày hôm đó sẽ ngập tràn những tiếng kêu mãn nguyện. Lần đầu tiên tôi và nàng trực tiếp va ánh mắt vào nhau. Một cảm giác tò mò đến đáng sợ, tôi biết mình đang đối diện với điều gì. Tôi đã cố đứng dậy và nhắm mắt lại, đặt các ngón tay lên đôi mi mắt, như thể đang tìm cách giam trong mắt mình 1 giấc mơ kỳ lạ nào đó mà từ ấy tôi sợ mình có thể bừng tỉnh. 

Lúc ấy, tôi không biết giải thích như nào với anh. Tôi có cảm giác lạ lùng rằng số phận đã dành sẵn cho tôi những niềm vui sâu đậm và những nỗi buồn đậm sâu. Chưa bao giờ tôi thích công việc của mình đến vậy. 

Hắn: Tôi vẫn đang nghe đây! Sau đó thì sao? Anh có gặp nàng ấy không?

Ngày nào cũng gặp, tôi không thể vui vẻ nếu không gặp nàng mỗi ngày. Tôi tin vào câu “tình yêu khiến con người có thể vá trời lấp bể”. Một giấc mơ về dáng hình trong những ngày suy tưởng. Có gì đó trên khuân mặt nàng khiến người ta tin ngay lập tức. Mọi sự vô tư thuần khiết ở tuổi mới lớn vẫn còn đó. Thật may nàng không đánh mất nó như bọn học sinh choai choai bây giờ. 
Đó là những gì mà nàng đem lại cho tôi. 1 cách vô thức, nàng định rõ cho tôi về 1 trường phái tươi mới, 1 trường phái mà mọi đam mê của tinh thần lãng mạn. Điều đó đã làm tôi phát minh ra đủ thứ chủ nghĩa hết sức thô tục, 1 năng lực tưởng tượng không giới hạn. 

Hắn: Tôi ghét cái lối anh kể Shivan à! Nó làm tôi trở thành 1 phần của câu chuyện. Anh là 1 người đặc biệt, giọng văn của anh thật biết cách làm màu. Điều làm tôi phân vân nãy giờ là những gì anh kể có thành thực hay không? Tôi không tin có người phụ nữ đẹp đến vậy.
Tôi: Có thể anh chưa biết! rằng con người càng không thành thực thì ý tưởng càng trở lên thuần túy. Như thể, cuộc đời mỗi người chẳng mấy ai thơ mộng như những bộ phim của đạo diễn Tinto Brass. 
Hắn: “Đưa chiếc Dupont xinh xắn lên rồi bắt đầu châm thuốc với vẻ e dè và thỏa mãn.”

Đâu đây có tiếng sột soạt của lũ chim sẻ ríu rít giữa những chiếc lá thường xuân xanh bóng. Bóng mát trong vườn mới dễ chịu làm sao. Mỗi sáng sớm, nàng có thói quen đánh cầu lông cùng với em trai của mình trong sân. Tôi có thể thấy sự uyển chuyển trong di chuyển, giọng vang trong những pha đập cầu, thậm trí là nhịp thở đang biến chuyển trong nàng. Nàng không ý thức được sức mạnh vô song của mình.
Tôi luôn trông trờ vào viễn cảnh Ha Noi này chỉ còn tôi và nàng. Khi đó tôi không phải cạnh tranh với ai cả. 

Cuộc sống bỗng nhiên rừng rực sắc màu với tôi. Cuối cùng sau nhiều ngày trông đợi nằm chờ tôi cũng có dịp mặt đối mặt với nàng. Nàng dẫn chú chó nhỏ đi tiểu và có vẻ như chú chó khá mừng khi thấy tôi. Nó chạy tới tôi…

Tôi: Ohhhh! Good Boi. Trời ơi nó đáng yêu y như cô chủ của nó vậy. 
Nàng: Nó là nữ anh ơi. Đưa nó đi vệ sinh, tắm cho nó, nấu ăn cho nó, cắt móng tay, tỉa lông. Anh biết ai mới là chủ rồi đấy. 
Tôi: Cô chó nhỏ tên gì vậy em?
Nàng: Molly.
Tôi: Tại sao em lại lấy tên này?
Nàng: Anh hỏi làm gì?
Tôi: Anh là Shivan, em có người yêu chưa?
Nàng: Chuyện đó đâu có gì quan trọng
Tôi: Anh đoán em khoảng 17 18, em đang ở độ thanh xuân, và tuổi thanh xuân thì cực kì đáng giá. 
Nàng: Tôi không thấy thế.
Tôi: Không, em sẽ không thấy ngay lúc này đâu. Một ngày nào đó, khi em già nhăn và xấu. Khi sự suy nghĩ làm héo khô trán em bằng những đường cày và mỗi đam mê khắc cháy môi em bằng những ngọn lửa gớm guốc. Em sẽ thấy nó. 
Nàng: Anh cũng văn vở gớm nhỉ, giỏi văn như vậy sao không đi làm công việc gì tốt hơn mà đi làm phụ hồ thế này. 
Tôi: Em cứ coi như anh là 1 ông chủ tịch đóng giả fuho và cái kết đi 😀 Hihihi ^^!
Nàng: Thôi đi, đừng giả bộ nữa đồ nhà quê. Anh và tôi không cùng đẳng cấp đâu. 
Tôi: Em đừng tự dối lòng mình nữa. Anh biết em cũng có ấn tượng tốt về anh, dù cho hiện tại anh có hơi lôi thôi lếch thếch. Nếu em không thích em đã chẳng đứng đây với anh lâu đến vậy.
Anh là Shivan, em cho anh xin số được chứ? Rảnh ta gặp gỡ đi uống nước mía, đạp vịt, hò hẹn…
Nàng: Anh có vấn đề về não bộ đó à. Anh nghĩ gì khi tôi lại phải hẹn hò với người như anh. 
Tôi: May cho anh vì đây không phải lần đầu anh gặp em. Anh thường nhìn trộm lúc em chơi cầu lông qua ô cửa bên tầng 2. Nếu đây là lần đầu gặp em chắc anh ngã khuỵu xuống mất. 1 nụ cười nồng nàn, sôi nổi, mắt em chứa 1 vẻ đẹp buồn bã. Em là 1 cô gái nồng nhiệt và cô đơn. Anh thích em từ lần đầu thấy em.
Nàng: Thôi Shivan, anh làm tôi hoang mang quá. Tôi không biết nói gì nữa.

Suốt gần 20 phút, nàng đứng đó, bất động với đôi môi hé mở và cặp mắt sáng lạ lùng. Nàng đã lờ mờ nhận ra những ảnh hưởng hoàn toàn mới mẻ đang khuấy động trong nàng. Những lời nói tình cờ của tôi, đã chạm phải sợi dây bí mật nào đó chưa từng chạm đến trước đây. Nó giống như khi ta đang buồn và nghe phải 1 bản nhạc không lời nào đó. Nó khiến ta phải hòa mình vào 1 thế giới mới, cái được tạo ra trong ta. 

Tôi: Quý cô nương sao rồi, có đồng ý cho tại hạ số và hò hẹn với tại hà 1 ngày gần nhất hay không đây?
Nàng: Anh cũng như bao gã đàn ông khác thích vẻ bề ngoài của tôi.
Tôi: Đúng, nhưng chí ít nó cũng không hời hợt như em tưởng tượng. Em chỉ có vài năm để sống thật, sống hoàn hảo, sống đủ đầy. 
Đến khi tuổi xuân em qua đi, sắc đẹp cũng phai tàn theo đó. Và lúc đó em chợt phát hiện rằng chẳng có vinh quang nào là mãi mãi. Sống đi, đừng bỏ lỡ cuộc đời tiềm ẩn trong em. 
Hắn: Anh là bậc thầy về thuyết phục. Quá văn vở. Quá tâm lý.

Và sau gần 1 tháng nhắn tin trai gái mật ngọt, đôi tình nhân trẻ cũng ra ngoài và hòa vào ánh nắng lung linh lộng gió, tán bộ xuống đường Ngô Quyền ảm đạm, mấy gã qua đường liếc nhìn đầy vẻ ngạc nhiên vào tôi. 1 gã ăn mặc thô kệch, tồi tàn, xộc xệch, đi cùng 1 thiếu nữ yêu kiều, nhìn rất tao nhã. Tôi như 1 kẻ làm thuê tầm thường đáng bước đi với 1 bóng hồng. Tôi biết tình yêu của chúng tôi khiến nàng run rẩy với nụ cười trên môi. Chuyện tình của chúng tôi cứ như trong những cuốn tiểu thuyết vậy. Chàng nuôi cừu tốt bụng vào 1 chiều nọ khi đang cưỡi ngựa về nhà, cậu thấy 1 tiểu thư thừa kế xinh đẹp bị 1 đám côn đồ ức hiệp, cậu ra tay hiệp nghĩa cứu được cô gái và họ phải lòng nhau, rồi họ cưới nhau. 

Phải rồi, nàng đã yêu tôi ngay buổi đầu hò hẹn. Chúng tôi hẹn nhau vào 1 đêm hè lộng gió, mục đích là tìm kiếm cuộc phiêu lưu cho cả 2. Tôi cảm thấy thủ đô khổng lồ của chúng ta không còn xám xị như trước. Với ngàn vạn con người, ánh trăng và ngàn sao khi ấy luôn sáng rực trên bầu trời. Mặc kệ những tội nhân ti tiện chúng tôi đã mường tượng ra cả 2 sẽ làm hàng vạn thứ hư hỏng cùng nhau. Mặt Hồ Tây đang đỡ những ngôi sao kia. Nhịp sống hân hoan đang đập trong chúng tôi vào cái tuổi đôi mươi ấy. 

Nàng: Anh có nghĩ kiếp sau mình sẽ biến thành 1 loài chim không?
Tôi: Anh không biết
Nàng: Em nghĩ có thể
Tôi: Vậy còn kiếp này thì sao?
Nàng: Em muốn sau này học xong đi làm, có công việc ổn định. Em sẽ cưới anh, em sẽ mua 1 ngôi nhà màu trắng, có cửa chớp màu xanh, phòng tắm nhìn thẳng ra sông cùng với hàng hiên rộng bao quanh căn nhà. 
Và thật thật nhiều hoa thủy tiên vàng. 
Chúng ta uống trà, ngắm hoàng hôn và làm tình. 
Tôi: Em biết không, mùa hè những năm 2000 ở quê anh, vào cái mùa này bọn trẻ trong xóm thường kháo nhau rằng “nếu chúng ta bắt những con đom đóm và nhốt vào những chiếc hộp đất. 2 con người thề hẹn với nhau, điều ước đó sẽ trở thành hiện thực”. Nhưng theo thời gian, càng lớn lên khi những bộn bề ghé ngang, chúng ta sống thực tế hơn, rằng những chú đom đóm ấy, những vì sao ấy dần thưa thớt rồi biến mất. Sẽ chẳng có lời thề hẹn nào là mãi mãi cả.

Và chúng tôi, ôm chặt nhau, vụng về những chiếc hôn, ngón tay nàng làm tôi mơ màng, hơi thở phả vào người tôi, trái tim nàng đập rõ từng hồi, cơ thể tôi như tan chảy. Các giác quan đang tàn lụi, 2 kẻ mông mơ mãi 1 góc tối Tây Hồ. Rồi những cử chỉ hư hỏng như thể chúng muốn tiến xa hơn nữa. Đúng rồi, tôi và nàng đã có lần làm tình đầu tiên như thế. Thật tuyệt!
Tôi và nàng, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ, chúng tôi yêu nhau thật không?
Ôi tuổi xuân! tuổi xuân! trên thế gian này tuyệt nhiên chẳng còn gì ngoài tuổi xuân.

Nàng: Này, Shivan. Em đang tự hỏi mình có vui mãi được như này không?
Tôi: Mãi! đó là 1 từ khủng khiếp. Không có gì là mãi mãi cả em à! Những người yêu cũ rất thích dùng nó. Họ làm hỏng mọi chuyện tình lãng mạng bằng cách cố làm cho chúng kéo dài vĩnh viễn. Nó là 1 từ vô nghĩa. 
Sự khác biệt duy nhất của tùy hứng và mãi mãi đó là tùy hứng kéo dài thêm được ít lâu.

Nàng cầm tay tôi và đặt lên ngực nàng “nếu vậy, hãy để tình yêu của chúng ta là 1 sự tùy hứng”.
Nàng thì thầm rồi vén váy ngụ ý muốn chiến tiếp hiệp 2, và đúng như vậy. Nàng ngồi lên chiếc xúc xíc nóng hổi. Những tiếng rên âm ỉ đang cố phá vỡ sự tĩnh lặng. Tôi cá rằng những cặp tình nhân đã khuất của thế giới này sẽ buồn bã khi phải nghe những âm thanh của chúng tôi đêm hôm đó. 

Kết thúc 4 nháy, gần 1 sáng tôi đưa nàng về và thật không may bố nàng với vẻ mặt không mấy dễ coi có mời tôi vào nhà uống trà. 

1 xấp tiền 500k ném vào mặt tôi cùng với câu đuổi mà tới giờ tôi cũng không muốn nhớ lại. Mẹ nàng còn không thèm nhìn vào mắt tôi. Tôi hiểu, nếu là họ tôi cũng sẽ làm như vậy. 
Vọng ra từ trong bếp nhà nàng vài tiếng cãi vã thất thanh..
Con ơi! con còn quá trẻ để nghĩ đến chuyện đắm đuối vì yêu. Nó không xứng đáng với con..
Nhưng con yêu anh ấy, hãy mặc kệ con.
Bốppp, 1 tiếng bạt tai mạnh. Mày mới học cấp 3, mày chưa hiểu gì về tình yêu đâu con. Học cho xong 12 đi rồi mày bay nhảy đâu mặc xác mày. 

Thức trắng nguyên đêm, khi tỉnh dậy chưa bao giờ tôi cảm thấy trống trải đến vậy. Dường như Hà Nội đã thay đổi mặc cho mùa hè chưa hết. Mối tình lãng mạng của mùa hè kết thúc với nhiều lý do. Nhưng sau mọi chuyện xảy ra, chúng tôi có 1 điểm chung đó là chúng tôi như những ngôi sao tỏa sáng trên bầu trời, rồi vụt tắt chỉ sau vài giây. 

Hắn: Anh có cầm cọc tiền đó về không? À sorry. Anh và nàng ấy còn gặp nhau sau đó nữa hay không?
Tôi: Điện thoại không còn liên lạc được nữa. Mỗi ngày trôi qua, rất nhiều lá thư tôi viết đều để vào hòm thư trước cồng nhà nàng. Mặc cho đích đến không tới tay nàng. Mỗi buổi sáng tôi vứt nhớ nhung của mình vào những lon bia. 

Sau cùng, “có nhiều thứ mà ta chắc rằng đã quăng đi, nếu ta không sợ là kẻ khác có thể nhặt về”. 1 năm qua tôi đã dần quen gần như quên mọi thứ và bắt đầu 1 cuộc sống mới. Đểu cáng thay, vô hình chung tôi bắt gặp nàng tại 1 trung tâm thương mại lớn nơi tôi hằng ngày bán kem ở đó. 
Mới chỉ 1 năm không gặp, nàng đàn bà hơn trước, sắc sảo hơn trước. Tôi nép mình vào 1 góc vì không muốn nàng thấy tôi trong bộ dạng thế này. Với nụ cười trên môi, tôi biết chàng trai sóng đôi cùng nàng rất môn đăng hộ đối. Anh ta đẹp trai, thông minh, hài hước, tinh tế và hấp dẫn. 1 set đồ Tuxedo trên người cùng với chiếc Rolex khảm kim cương, cả chiếc Lexus 570 anh ta đỗ ngoài bãi. Tôi đoán gia cảnh cũng chẳng thua kém nhà nàng. 

 

Hắn: Tôi hiểu, chắc khi đó anh buồn lắm.
Tôi: Theo anh, biết tin thanh niên kia là con bộ trưởng nhà mặt tiền đường mấy trăm mét trên phố cổ mà đi vét lại cái máng cũ của 1 thằng bán kém ở siêu thị như tôi. Vậy theo anh tôi có buồn không?

Tôi và Hắn, 2 thằng cầm cốc cà phê đứng dậy vừa đi vừa bật cười rồi yên vị tại 1 ghế đá đặt dưới bóng mát bụi nguyệt quế cao. 

Hắn: Vậy chẳng phải anh là 1 kẻ không chung tình hay sao, ý tôi là không chung tình cho lắm.
Tôi: Những ai chung tình chỉ biết đến khía cạnh bình thường của tình yêu. Chính những kẻ bạc tình mới biết được các bi kịch của tình yêu. 
Sorry ở đây tôi không phải giảng dạy gì anh đâu. Nhưng mỗi tầng lớp sẽ ra sức giảng giải về sự quan trọng của các đức tính mà việc rèn luyện chẳng cần thiết đối với họ. Người giàu sẽ nói về giá trị của tính tiết kiệm, còn người nghèo sẽ hùng biện về giá trị của sự lao động. 

Uống nốt ngụm cà phê nguội lạnh, các tia nắng bướng bình của đời. Bầu trời trên cao như những bông hồng héo úa, tôi nghĩ về cuộc đời trẻ trung rừng rực máu lửa của mình và tự hỏi cái kết rồi sẽ ra sao?

Hắn:Đúng vậy, tình chỉ đẹp khi còn dang dở. Shivan, cảm ơn về câu chuyện của anh. Anh có muốn gửi gắm tới độc giả của mình câu văn hay bài thơ gì không?

Vào một ngày mùa hè nắng gắt
Anh sẽ biến ta thành của nhau
Đặt vào tay em quả chanh chưa vắt
Tặng cho em một bát nước rau

1 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây