03:30, thứ 2 ngày 31 tháng 7 năm 2023…
Tôi còn nhớ thời điểm đó là kỳ nghỉ 30/4-1/5 năm 2017. Như mọi buổi chiều khác, sau khi kết thúc 1 ngày telesale với hàng trăm cuộc điện thoại mời gọi mua nhà. Tôi lại mang chiếc giày sứt đôi ba đường chỉ và phi chiếc Wave RSX qua khu The Manor Mễ Trì chạy thể dục.
1 ngày khác với những ngày còn lại trong năm, nàng xuất hiện. Nàng là cô gái đẹp nhất tôi từng quen, người nàng ấy lúc nào cũng tỏa ra 1 mùi hương mềm mại. Rất đàn bà.
Với bản năng săn mồi vốn có của mình. Tôi nhìn nàng, ánh mắt nàng hướng về phía tôi.
- Tôi: Này!! Tôi có quen em không nhỉ?
- Nàng: Đương nhiên là không rồi. Em mới chuyển tới đây!
- Tôi: Trong The Manor?
- Nàng: Tất nhiên, anh có thể giới thiệu về mình.
- Tôi: Shivan.. Adam Shivan
- Nàng: Shivan, ồ cái tên này khá khó nhớ. Sao anh không hỏi em tên gì?
- Tôi: Anh sẽ để dành cho tới lần sau. Công việc em là gì?
- Nàng: Em làm về kinh doanh, em có 1 vài cửa hàng thời trang.
- Tôi: Em còn quá trẻ
- Nàng: Kinh doanh là vấn đề của con người thôi, em rất giỏi đánh giá con người. Điều gì làm họ cố gắng, điều gì khơi gợi cảm hứng trong họ.
- Tôi: Biết đâu nó là may mắn.
- Nàng: Càng chăm chỉ làm việc, em càng gặp nhiều may mắn. Điều mà em thấy mình giỏi nhất là nắm bắt tài năng cá nhân. Em cũng có đầu tư thêm vào bất động sản. Và căn The Manor em mới mua bên đây là 1 trong số chúng.
- Tôi: Anh bán Bất Động Sản. Đúng hơn là anh mới tham gia lĩnh vực này. Mà chắc nói tới đây đủ rồi, hẹn em ngày mai ta lại gặp nhau tại đây, giờ anh phải đi chạy. À quên, cho anh thông tin gì đó để liên lạc. Được chứ ? Nàng cười và cứ thế chạy đi như 1 bóng ma vậy. Nàng không quên ngoảnh lại và nói với tôi rằng.
- Nàng: Có duyên sẽ gặp.
Và ngày hôm sau, ngày hôm sau nữa tôi không gặp nàng. Có thể là nàng bận, hoặc nàng tránh né tôi. Chết tiệt thật, mình nghĩ cái gì vậy này. Mình có là gì đâu cơ chứ, có gây thú oán với nàng đâu mà tránh né. Thôi kệ mình nghĩ quá nhiều rồi !!!
Run rủi rủi thay, buổi tối hôm đó. Cụ thể là vào buổi tối cuối tuần, team tôi có tổ chức off ăn mừng vì có deal lớn tại 1 tụ điểm Bar Beer lớn ở Hà Nội. Tôi bắt gặp nàng…
- Tôi: Là anh đây. Em có khỏe không?
Không có chuyện gì đâu, chỉ là anh muốn biết em có sống tốt không thôi. Em đi 1 mình? - Nàng: Anh theo dõi tôi đó à?
- Tôi: Nếu bố em trả tiền công cho anh.
- Nàng: (Giọng nàng dịu xuống) Hôm nay, em mệt quá! Mệt vì tất cả mọi thứ, tại sao cũng là con gái nhưng em lại không được may mắn, không được hạnh phúc như những người con gái khác. Tại sao hạnh phúc mãi mãi không chọn em?”
- Tôi: Cô chủ nhỏ cứng rắn anh gặp bữa trước nay đâu rồi. Sao bản chất của em lại yếu mềm như con thú nhồi bông thế này? Em biết anh đang nghĩ gì không? Nếu em người yêu anh, chắc chắn anh sẽ tát em 1 phát thật đau và tặng em vài cái ngoạm môi.
- Nàng: Anh đang nói gì vậy?
- Tôi: Em có đôi mắt thật đẹp.
- Nàng: Thế à, đôi mắt đẹp nhất anh từng thấy?
- Tôi: Đúng vậy.
- Nàng: Ồ, cảm ơn, còn gì nữa nào?
- Tôi: Em đang say.
- Nàng: Anh đã bao giờ rung động trong lần gặp đầu tiên hay chưa?
- Tôi: Em đang bất an điều gì đó.
- Nàng: Anh là “chuyên gia” đó à, tại sao anh nghĩ như vậy?
- Tôi: Vì em thích tôi, thích được tôi làm tình và hơn thế nữa. Anh đoán suy nghĩ em không muốn vậy, nhưng chân em thì có. Em khép chặt 2 đùi lại, anh có nhìn thấy. Em thở dốc hơn, hơi thở em mạnh hơn, và làn da của em nữa.
- Nàng: Làn da của tôi?
- Tôi: Em đỏ mặt kìa.
- Nàng: Đó là lý do anh bảo tôi đang bất an?
- Tôi: Đúng vậy, lý trý của em mách bảo thế này, nhưng cơ thể của em lại làm theo cách khác.
- Nàng: Vậy thì “tới” nào.
- Tôi: Anh không hiểu.
- Nàng: Anh muốn “bên tôi” mà đúng chứ?
Đừng giả làm con nai nữa. Tôi nghĩ mình nên hành động, mặc dù tôi không chắc điều đó là đúng đắn. Vì thế khi anh nói với tôi rằng chẳng có gì là đúng hay sai, còn tùy vào thời điểm. Tôi đã nghĩ suốt đêm hôm đó. Và hôm nay chúng ta gặp nhau, dù cho tôi không biết anh đang theo dõi tôi hay là tình cờ. Vì vậy thay vì ngồi đây và nghe thứ nhạc chết tiệt này, tại sao anh không đưa tôi tới 1 Hotel nào đó và làm điều anh có thể?.
Và rồi…
- Tôi: Em là cô gái hư hỏng, em phải bị trừng phạt vì điều đó.
- Nàng: Không Shivan, tha cho em.
- Tôi: Em có thích thế không?
- Nàng: 1 chút.
- Tôi: Vậy thì anh sẽ dừng lại.
- Nàng: Không. Đừng dừng lại. Không – Shivan, đừng làm thế…
- Tôi: Được rồi, em làm tôi phát điên lên được. Tôi sẽ như em muốn.
Và cuộc mây mưa giữa tôi và em cứ kéo dài như thế, như thế…
- Tôi: Em yêu tôi đúng chứ?
- Nàng: Không.
- Tôi: Anh không nghĩ vậy.
- Nàng: Tại sao anh lại yêu em trong vô vọng đến như vậy.
- Tôi: Anh không biết nữa. A nghĩ về em rất nhiều. Đôi khi anh mơ mình là chàng tỉ phú, ngồi trong xe là chiếc BENTLEY. Tới trước cổng đón em, và cướp em đi trước sự hài lòng của ba mẹ em. Anh luôn nhớ mùi hương trên cơ thể em, nhớ bắp đùi săn chắc, gò má. Tới việc anh ngủ với 1 người xa lạ ngoài kia anh vẫn tưởng đó là em, anh thấy đó là gương mặt em thay vì cô ta. Em thấy đấy, em đã thỏa mãn khi ngủ cùng anh.
- Nàng: ANH BIẾT GÌ VÊ TÌNH YÊU?
- Tôi: Nói cho a biết những gì về bồ cũ của em?
- Nàng: Em yêu anh ấy rất nhiều. Anh thực sự rất thông minh.
- Tôi: Đúng thế. Và là thằng đàn ông mà mẹ em chưa bao giờ ưng ý. Tới cha em còn không thèm nhìn vào mắt anh. Nhưng anh biết nếu là họ anh cũng sẽ làm vậy với 1 thằng đàn ông tay trắng. Nhưng anh sẽ làm tất cả vì em.
- Nàng: Em phải đi đây.
- Tôi: Tại sao?
- Nàng: Sự thực là em thích chuyện đó, và em rất thích làm chuyện đó với anh. Tuy nhiên, em không yêu anh được.
Một tuần sau, em hẹn tôi ra ngoài, nhẹ nhàng nói câu chia tay.
Tôi buồn, giống như kẻ thất bại vậy, em lạnh lùng quay lưng đi về hướng khác.
Không phải em ấy không yêu tôi, cũng không phải trái tim em tàn nhẫn. Đơn giản tôi bắt đầu hiểu được, chỉ yêu thôi chưa đủ.
- Bố vẫn bảo rằng: “Nếu có yêu ai đừng để người ta biết mình yêu nhiều quá, sẽ làm khổ con đấy.
- Ngày ấy tôi không hiểu…
- Tình yêu vốn dĩ là chuyện của hai người, ta không cho người biết, sao người biết ta yêu người?
- Yêu thì yêu thôi, sao mà phải rắc rối vậy chứ?
- Giờ đây, khi đã đi trải qua những niềm đau em để lại, con tim cũng không còn khả năng thổn thức trước những vết cửa đó. Tôi mới hiểu rằng.
- Bố không dạy tôi cách yêu. Bố chỉ đang cố dạy tôi cách tự bảo vệ mình!