Người ta thường sợ hãi khi nghe về cụm từ “bức tường tuổi 30”. Không phải vì nó sai, mà vì nó quá thật. Nó không phải là một lời mỉa mai ném vào mặt ai đó cho hả hê, mà là một nhát dao rạch thẳng vào tấm màn nhung của những ảo tưởng xã hội. Mày có thể căm ghét nó, gào thét phản đối, hay tấn công gã đàn ông dám nói ra điều đó. Nhưng tin tao đi, thời gian là một gã đao phủ lạnh lùng, và hắn không dừng lưỡi dao lại vì bất kỳ tiếng khóc lóc nào.
Giá trị trên bàn cân hò hẹn chưa bao giờ đứng yên. Và sự sụt giảm đó, là quy luật.
Ảo ảnh của tuổi trẻ vĩnh cửu

Tao thấy buồn cười khi nhìn cách xã hội bơm vào đầu phụ nữ những liều thuốc giảm đau tinh thần. Họ thì thầm vào tai nhau những câu thần chú sáo rỗng: “30 tuổi chỉ là tuổi 20 mới”, “40 tuổi mới là lúc thanh xuân bắt đầu”.
Đừng tự lừa dối mình nữa. 30 là 30. 40 là 40.
Cỗ máy sinh học mang tên cơ thể người không vận hành bằng những khẩu hiệu nữ quyền. Nó vận hành bằng tế bào, bằng hormone. Khi bước qua ngưỡng cửa 30 mà bên cạnh vẫn chỉ là một khoảng trống – không gia đình, không nơi nương tựa – người phụ nữ phải gánh trên vai sức nặng của cả thế giới. Hóa đơn, áp lực công việc, nỗi cô đơn gặm nhấm mỗi đêm và những cái lướt qua đầy hờ hững trên mạng ảo.
Tất cả những thứ đó không làm mày mạnh mẽ hơn đâu. Nó bào mòn mày. Nó làm mày già đi nhanh hơn cả kim đồng hồ, từ khóe mắt cho đến tâm hồn.
Canh bạc với xác suất thua cuộc

Tao đã nói nhiều lần và sẽ nhắc lại: Nếu đến năm 30 tuổi, một người phụ nữ vẫn chưa tìm được bến đỗ, thì cánh cửa phía trước đang khép lại rất nhanh. Tao không nói là không thể, nhưng nếu phải đặt cược tiền của mình, tao sẽ luôn đặt vào cửa “Không”. Tao là kẻ tin vào những con số, vào xác suất, chứ không tin vào phép màu.
Đừng lôi những minh tinh màn bạc hay vài trường hợp ngoại lệ hiếm hoi ra để biện minh. Mày không sống dưới ánh đèn sân khấu hào nhoáng đó. Quy luật số đông là thứ nghiệt ngã, và ngoại lệ chỉ tồn tại để chứng minh quy luật đó đúng mà thôi.
Sự tĩnh lặng của kẻ thắng và tiếng gào của kẻ thua

Có một sự thật khá mỉa mai: Những người phụ nữ đã yên bề gia thất, dù hạnh phúc hay trầy trật, họ chẳng bao giờ nhảy dựng lên khi tao nói về vấn đề này. Sự giận dữ, hằn học thường chỉ phun ra từ miệng những người vẫn đang mắc kẹt giữa dòng nước xoáy của thị trường tình cảm.
Thay vì nhìn vào gương và tự hỏi những lựa chọn trong quá khứ đã dẫn mình đến đâu, họ chọn cách dễ dàng hơn: Đổ lỗi. Họ đổ lỗi cho đàn ông tồi, cho tiêu chuẩn xã hội khắt khe, cho định kiến. Nuốt trôi hai chữ “trách nhiệm” bao giờ cũng khó hơn là phun ra những lời cay độc. Nhưng nếu không nuốt được nó, thì chẳng có gì thay đổi cả.
Hai đường thẳng đi ngược chiều

Khái niệm “hết thời” không chỉ nằm ở nếp nhăn đuôi mắt hay vòng eo kém thon gọn. Nó nằm ở năng lượng tỏa ra. Tao quan sát thấy một nghịch lý đau lòng: Phụ nữ càng lớn tuổi mà càng cô độc, họ càng tự khoác lên mình bộ giáp gai góc, nam tính và cứng nhắc. Đó là thuốc độc đối với một mối quan hệ cam kết.
Trong khi đó, đàn ông – nếu họ biết tu chí – thì thời gian lại là đồng minh. Họ già đi, họ hiểu đời hơn, họ vững chãi như một tảng đá. Hai đường biểu đồ giá trị này đi ngược chiều nhau một cách tàn nhẫn.
Tất nhiên, câu chuyện sẽ khác nếu hai người gặp nhau từ thuở hàn vi, cùng nhau đi qua bão giông tuổi trẻ. Khi đó, nếp nhăn là chứng nhân của tình nghĩa, sự lão hóa là hành trình chung. Nhưng nếu mày đã lang thang quá lâu trong những cuộc vui thâu đêm, những mối tình chớp nhoáng không gốc rễ, thì cái giá phải trả sẽ hiện ra rõ mồn một khi tàn canh.
Khi ánh đèn vũ trường vụt tắt

Xã hội, phim ảnh, quảng cáo… tất cả đều tôn vinh sự tươi mới và khả năng sinh sôi. Mọi nỗ lực dùng truyền thông để tẩy trắng quy luật tự nhiên đều thất bại, vì bản năng con người không biết nói dối. Khán giả không ác, họ chỉ đang cảm nhận đúng cái gọi là “tự nhiên”.
Bài viết này không phải để gieo rắc sự cay nghiệt. Đây là một tiếng chuông cảnh tỉnh, dù chói tai.
Khi còn trẻ, nhiều người ngỡ rằng bữa tiệc sẽ kéo dài mãi mãi. Họ tin rằng mình luôn có quyền lựa chọn, quyền nâng cao tiêu chuẩn. Nhưng khi ánh đèn vụt tắt, lớp trang điểm nhòe đi, họ vẫn nghĩ mình “thắng” chỉ vì vẫn có gã nào đó muốn qua đêm.
Đừng nhầm lẫn. Tình dục không phải là sự cam kết. Khi không còn gã đàn ông nào muốn đặt tương lai vào tay mày, đó mới là lúc sự thật trần trụi lộ diện.
Tao không bán thuốc phiện tinh thần. Tao nhìn đời như nó vốn là: Tàn nhẫn nhưng công bằng. Sự trung thực ngày nay là một món hàng xa xỉ vì ai cũng sợ đụng chạm. Nhưng chính sự trung thực thô ráp đó mới giúp mày đưa ra quyết định đúng trước khi quá muộn.
Quy luật không quan tâm mày có thích nó hay không. Mày có thể phớt lờ và lao đầu vào đá, hoặc hiểu nó và tìm đường sống.
Lựa chọn cuối cùng, vẫn là ở mày.



