Quán trọ T412 – Tội lỗi của Shivan [P.2]

1
81

Chuyển động của định mệnh lại xoay vòng tiếp tục. 1 tuần sau đó, khi làm về mang cho Molly cốc chè đậu đỏ và vô tình đập vào mắt mình. Lóe chớp của 1 niềm hoan lạc thấm thía gấp bội Molly. Thân thể màu mật ong, với vạt trắng âm bản của hình xăm cánh bướm nhỏ in hình trên làn da rám nắng, phô ra trước mắt tôi: Đôi nhũ hoa mới nhú, trong bộ váy ngủ ngắn ngủi, một nạm lông tơ óng ánh trên gò mu nây nẩy không trốn được cặp mắt cú vẹo của tôi. Thế giới tôi tách làm đôi, tôi ý thức được rằng mình không chỉ đem lòng yêu 1 mà cả 2.

Tôi: Em là???
Haley:
Em là Haley, em gái chị Mollyyy… Anh tên Shivan à?

(Em nói rồi nhìn tôi bằng ánh mắt ranh mãnh, vui vẻ, đôi môi em mềm mại he hé trong nụ cười hơi ngẫn nhưng trìu mến tuyệt vời).
Tôi: Có vẻ chị em đã giới thiệu anh với em. Anh thích màu da nâu của em. (Tôi mỉm cười vừa trả lời cũng không quên khen em). 
Haley: Không rõ đây là khen hay chê đây ta? (Em ửng sắc hồng, ngời ánh mật ong, trong chiếc váy ngủ kẻ ca rô rực rỡ).
Tôi: Ai ai dám chê em. Vậy Haley! kế hoạch em là gì?
Haley: Kế hoạch? Em không hiểu ý anh?
Tôi: Chị em đi công tác cũng lâu nữa mới về. Còn mình em ở nhà, thế lại chuyên mục cơm hàng cháo chợ đấy chứ?
Haley: Em chưa tính tới, chắc em phải ngủ chút vì mới từ quê ra nên hơi mệt.
Tôi: OK! ngủ ngon, cần anh giúp gì cứ gõ cửa phòng gọi anh.
Haley: Anh phải lòng chị em từ khi nào?
Tôi: Một ngày nào đó, em sẽ hiểu khi con người ta đến với nhau sẽ có nhiều dạng cảm xúc và tình huống, chẳng hạn như sự hài hòa, cái đẹp và những tinh thần. 
Haley: Dào! Vòng vo văn chương quá.
Tôi: Hihi, thôi anh để chè đây có ăn đã rồi ngủ. Anh cũng về ngủ tý.

Hoàng hôn đã bắt đầu thấm đẫm cái khu Cầu Giấy nhỏ bé. Cơn mưa bụi đầu mùa rỉ rích giăng đầy những hạt li ti, không khí vẫn rồng rắn trước ô cửa sổ, nước nhỏ tong tỏng như những hạt châu lửa. Về tới phòng, cuối cùng cũng ngủ được tiếng – rồi lại bị đánh thức bởi cuộc phối ngẫu chẳng đâu vào đâu phòng mấy thằng sư phạm vang lên. Khó hiểu tại sao bọn trong đầu toàn chữ đó cũng biết tán gái, đưa người yêu về phòng trọ mây mưa được cũng tài. 
Sở dĩ tôi cố ngủ cũng bởi lời hứa sáng mai sẽ đưa Molly ra sân bay. Nhưng làm sao ngủ khi mà trí tưởng tượng tôi 1 mực nghĩ về Haley. Ôi màn đêm từ bi ơi mau buông xuống thật sớm cho nỗi lòng nâu nóng của tôi sớm được tiếp cận Haley. 
Nhưng giờ đây, tôi lường thấy trước mọi kiểu ngộ nhận và đâm lo ngay ngáy: Ngộ nhỡ tôi không phải gu của Haley thì sao nhỉ? hay em đã đối tác cho riêng mình? 

Khoảng 8h tối.. Tôi đang nằm quay lưng về phía cửa đề mở, rồi tôi nghe thấy tiếng cãi cọ của 2 chị em. Bất chấp thói quàu quạu của Haley, bấp chấp mọi la lối và nhăn nhó của Molly, và sự văn tục, và mối hiểm nguy của nỗi vô vọng kinh khủng trong tất cả những chuyện đó, tôi vẫn cố thủ trong thiên đường mà mình chọn – chính tại căn phòng của mình, không có sự can thiệp nào ở đây cả. Vì tôi biết, tâm lý con người chúng ta khi càng được can ngăn thì càng hăng máu. Trong thoáng 1 giây, tiếng cãi cọ chấm dứt mà bồi vào đó bằng tiếng đóng cửa cái ầm. Có vẻ Haley đã rời khỏi căn phòng và ngủ lang bạt ở đâu đó. 

Sau hơn 6h sáng ngày hôm sau như đã hứa, tôi dậy sớm đưa Molly ra sân bay Nội Bài để vào SaiGon công tác. Chỉ sau 1 đêm má Molly hơi hóp so với trước, 1 vài nốt tàn nhang che lấp những nét hồng hào quê mùa của em. Cả những vệt bóng màu chì dưới đôi mắt ấy cũng có những đốm nhỏ. Trông em dạo này bớt xinh hơn trước. Chúng tôi chào nhau bằng 1 nụ hôn sâu và trước đó có đớp mỗi đứa 2 quả trứng vịt lộn. 

Về tới nhà, chưa kịp thay quần áo tắm rửa để tiếp tục cơn mơ của mình. 2 tiếc gõ cửa rất rõng rạc: 

Haley:Này Shivan, nhậu không?
Tôi:Em về từ khi nào thế, đêm qua em không ngủ nhà à?
Haley:Trả lời câu hỏi của em đi.
Tôi:Đồng ý. Nhưng nhậu vì gì?
Haley:Vì anh đang thích em.
Tôi:Anh không, anh không có.
Haley:Đừng dối lòng nữa. Thực tế, em biết anh thích em từ buổi gặp chiều hôm ấy. Thầy em bảo người đàn ông nào nhìn vào mắt bạn liên tục 5 giây tức người đó đã trúng tiếng sét của tình yêu. Nhưng điều đó chẳng quan trọng, bởi dù sao em cũng đang Crush ông thầy dạy Ba lê ở trường mặc dù ông đã có vợ. 
Tôi: Chết lử và râm rẩm trong lòng, chần chừ, xâm lấn nhiều suy nghĩ. Ok. Ăn gì anh để anh đi mua. 
Haley: Vịt quay và rất nhiều bia.


Có 3 lý do để ta phải say: 1 là nơi nào đó; 2 là với ai đó và 3 là lý do nào đó. Thì nay vừa hay đầy đủ lý do, vào những ngày hè oi ả của HaNoi, trong cái ngột ngạt dính nham nháp giờ ngủ trưa, sẽ chẳng điều gì tuyệt vời bằng một cốc bia tươi mát lạnh với bát tiết canh cùng cổ cánh vịt… Trưa hôm đó, chúng tôi say, chúng tôi uống khá nhiều mà tới nỗi mắt díu lại chẳng buồn đếm xem uống được bao nhiêu nữa, chúng tôi bộc bạch mọi thứ với nhau. 

Haley: Bố em mất khi em lên 8 tuổi. Ông ấy ra đi không để lại gì cả. Mẹ em, chị gái và em. Bà ấy phần nào suy sụp. Bà đem tài sản của nhà đi chơi cờ bạc đen đỏ. Em và chị gái thì cãi chửi thậm trí là đánh nhau từ ngày này qua tháng nọ. Tới bây giờ vẫn vậy.
Em chán ghét bản thân mình, cho nên nhìn em có chút gì đó bất cần, nhiều người thì gọi là mất dạy.
Tôi: Haley, đó không phải lỗi của em. 
Haley: Không em có lỗi. 
Tôi: Bạn trai em tên gì?
Haley: Anh hỏi hiện tại hay trước đó?
Tôi: Tùy em
Haley: Đạt, anh ấy đang học 11. Kém em 2 tuổi. 
Tôi: Whattt?? Một thằng nhóc trung học cơ sở miệng còn hôi sữa làm thế nào để xứng với em vậy?
Haley: Anh ấy mua trà sữa và đem lên lớp em mỗi sáng thời bọn em còn học chung trường. 
Tôi: Chẳng phải đó là 1 cách gọi khác của goodboy hay sao?
Haley: Không hẳn vậy.
Tôi: Nhắm mắt lại, anh cho em xem thứ này.
Haley: Rồi thì nhắm.. 1s.. 2s.. 106s… Anh đang nghĩ đó à sao lâu thế?
Tôi: Không. Đó là sự im lặng. Thật bình yên đúng không. Anh đã thử làm những lần anh nhậu say trước đó. Cởi toàn bộ quần áo và nằm ra sàn nhà, nhắm mắt lại và lắng nghe. Em thấy nó kì quặc đúng không?
Haley: Hay thật, em có thể nghe thấy tiếng gió. 
Tôi: *Chụtttt … 
Haley: Ơ kìa, sao lại hôn trộm em vậy. Anh là người yêu chị gái em cơ mà. 
Tôi: Anh không tốt như bạn trai em.. Nào giờ em lại nhắm mắt lại…
Em đã bao giờ cảm nhận sự đụng chạm như vậy chưa? Những đầu ngón tay khô ráp từ từ du lịch nhẹ nhàng trên cơ thể em. Cảm giác thế nào?
Haley: Khó tả, thật sự khó tả.  

Tôi thích cảm giác mát rượi của chiếc sàn đá sau khi được được lau sạch. Một tay vuốt ve thân hình to lớn trần truồng của em. Em nằm đó, chân tay thả lòng tận hưởng những gì tôi đem lại. Chưa bao giờ em cảm thấy rung động đến vậy, dưới những ve vuốt của tôi, em đáp lại mọi gắng công nhọc nhằn của tôi là những tiếng rên “bệnh hoạn”. 1 con ruồi từ đâu đậu xuống và bò gần rốn em hoặc thám hiểm vùng núm vú trắng hồng nõn nà của em. 1 thiếu nữ đi tất mỏng ngắn, gò má cao, cử chỉ góc cạnh mà chính tôi không khỏi thèm muốn đang trần trụi trước mặt. Nhưng không!.

Haley: Tại sao anh dừng lại?
Tôi: Chúng ta có thời gian.

Chúng tôi cứ thế nằm lặng thinh sau 1 tràng tiếng kêu rền rĩ lên lên xuống xuống ong hết cả đầu của em. Thì đang bắt đầu yên vị trong giờ ngủ trưa mặc cho bát đũa vẫn bừa bộn ra đấy, thì từng đâu âm thanh ân ái quá ổn ào. Tiếng cười khúc khích đầy nham nhở của thằng cu sư phạm với con bồ của nó 1 lần nữa, tôi mới nhận ra chất liệu tường ngăn của khu trọ này chẳng khác gì bánh xốp. Tuy nhiên, điều duy nhất khiến tôi bất mãn ở đây không nằm bởi việc tiếng kiêu rên từ phòng bên cạnh mà do cuộc mây mưa thăng hoa với Molly khiến tôi sức cùng lực kiệt, tinh binh không sản sinh kịp để tiếp tục cuộc chiến với Haley. Nhìn mà xem, ở đó em nằm sấp bụng. Những đường đèo gồ ghề, và nét lượn tuyệt mỹ dọc sống lưng, và đôi mông to căng tràn. Tôi cảm thấy, chỉ cần tập trung ý lực 1 cách thích đáng để cảm thụ về em là tôi có thể hồi lại sinh lực tức thì. Vừa hay, ngay lúc này tôi muốn mời các vị độc giả uyên bác tham gia vào màn kịch mà tôi sắp dựng, tôi muốn các vị tưởng tưởng từng chi tiết về việc ngọt ngào như rượu nho mà tôi sắp làm sau đây. 

Tôi: Haley, anh hỏi em 1 vài câu được không?
Haley: Em có sựa lựa chọn hay sao?
Tôi: Ai là người em yêu thương nhất trên thế gian này?
Haley: Câu này dễ. Bản thân em. 
Tôi: Ừ ha, em học múa bao lâu rồi?
Haley: Ơ sao anh biết? 
Tôi: Em có nói với anh về thầy dạy Ba Lê nào đó, với cả nhìn bắp chân chắc chắn của em. Gót và đầu ngón chân của em. Nói với anh em là 1 vũ công giỏi, còn điều gì tuyệt vời hơn, khi ngay tại đây em múa cho a thẩm vài điệu, vừa hay lại là bài thuốc giải rượu cực kì tốt. 
Haley: Được thôi (giọng rất phũ em nói).

Thoạt đầu, nhằm đảm bảo độ riêng tư giả tạo kiểu Pharisee, tôi vục dậy đóng hết các cửa. Thứ 1 nhất là để giảm thiệu tiếng ồn vọng ra bên ngoài; thứ 2 là giúp em không bị ngại; thứ 3 là phục vụ ý đồ đen tối của tôi sau đó. Dần dà, chính sự hoang dâm thẳng thắn của tôi khiến em bạo dạn hơn. Một cái xà lim thiên đường với mành cửa sổ vàng kéo xuống để tạo ảo tưởng một sớm mai ở Vanice đầy nắng, trong thực tế là đang ở phòng trọ tồi tàn ngoài trời thì dầm dề mưa. Nhưng hồi lâu, mưa càng lúc càng to, đầu óc tôi không sao tác được thành chữ rành, tràng sấm rền những lời nóng hổi em thì thầm “cho em xin ít nhạc”. Em đứng dậy, gạt mớ tóc xóa xuống mặt, và dần dần tràn vào tôi cảm giác kỳ lạ rằng mình đang sống trong mơ, 1 thế giới hoàn toàn mới, cuồng điên mới, trong đó mọi thứ đều được phép. 

Có vẻ thường xuyên tập dượt nên mặc dù vẻ bề ngoài rất chi là ngây thơ vô tội, nhưng khi nhạc lên, nói 1 cách hình tượng thì em vẫy cái đuôi bé tẹo của mình, thực tế là em đang ngoáy mông, như cách bọn con chó con hay làm. Em vẫn tỏa ra một hào quang lơi lả khiến bất cứ ai nhìn vào cũng phải phát cuồng vì thèm muốn. Uấn éo được 5 phút, mồ hôi đẫm ướt, em chủ động đề nghị tôi giúp đỡ.. Em nhớ lại và bắt trước bài học trên lớp, rồi đưa 1 chân hướng lên, tì 1 đầu ngón tay lên mũi chân khác, hoặc cả 2 tay buông thõng vẫn chưa mãn khai. Với tư cách là người thưởng thức cái đẹp tôi sẵn sàng giúp đỡ. Tôi tiến lại, thật gần mới nhận ra người em thoang thoảng mùi nước hoa vị xạ hương trong khi chạm nhẹ vào vùng eo. Giống như mặt trời óng ánh đuôi công tròn xoe mắt nhìn từ trong lớp sỏi đá rải dưới hàng cây nở hoa, nắm lấy cổ chân đầy bắp thịt. Tay còn lại nâng đỡ phần hông em mục đích để hướng về tư thế thích hợp. Trong khi giữa các thiên đường lắm mắt ấy, cô bé thô tục lặp đi lặp lại những động tác bất tận theo điệu nhạc máy. 

Em hỏi 1 cách thì thầm nồng nhiệt “có muốn f**k em ngay tại đây, tại tư thế này và trên nền nhạc này??”.

Chẳng có gì sai trái khi cả 2 bán cầu đều nói bậy. Tôi nói bậy và em cũng thế. Em điểm xuyến câu hỏi dứt khoát của mình bằng 1 cái đánh mắt sắc lẹm. Thượng đế sẽ ghen tỵ thế nào nếu biết từng thớ thần kinh trong tôi vẫn còn thấm đẫm ngời ngời cái cảm giác đụng chạm với thân thể em. Cái thân thể của 1 nữ thần bất tử cải trang thành một cô gái 19. Nhân cái ngọn lửa thèm khát nhục dục vô độ của mình, tôi quyết đem hết nhiệt tình và sinh khí còn lại để dồn toàn tực vào hiệp này. Vậy là cuộc hoan lạc kéo dài lê thê hơn 2 tiếng, đồng hồ điểm xuyến 4h chiều trong một lặng im chín mọng. Những chiếc ảnh treo tường, những đồ nội thất, những thứ bên trong căn phòng là biết rõ những gì xảy ra. Xin lỗi độc giả của mình, đây là blog về nghệ thuật chứ không phải nhật kí mây mưa trên thiên địa nên xin phép cho Shivan không tả kĩ chi tiết 2 tiếng đó diễn ra như nào. 

Tôi chẳng làm gì tội lỗi, và em cũng hoàn toàn hợp tác thực hiện cái tiết mục mà tác động tới em như thể là 1 tấm chụp rập rờn trên màn chiếu, và tôi là thằng gù hèn mọn hành lạc 1 mình trong bóng tối. Vậy đó, tôi đã tinh vi xây dựng giấc mơ bỉ ổi tội lỗi cháy bỏng của mình. Tôi cá rằng 70% độc giả nữ khi đọc blog sẽ chửi vào cái tính trăng hoa bắt cá nhiều tay của tôi. Nhưng độc giả à cái cuối cùng mà tôi đã chiếm đoạt được không phải là em hay chị em mà là sáng tạo của riêng tôi. Đó là điều mà các độc giả muốn nghe nhất. Thân chào!

1 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây