The boy in the Striped Pyjamas: một bộ phim mà ai cũng ít nhất nên xem một lần

0
54

Đây là bộ phim mà mình đã được thôi thúc từ bên trong là phải xem trong thời gian gần đây. Mặc dù đã biết đến bộ phim này từ lâu, nhưng hôm nay mình mới có cơ hội được xem, và thật sự bộ phim này quá hay. Bộ phim đã lột tả được một cách xuất sắc sự tàn bạo của Đức quốc xã trong Thế chiến thứ hai (1945) đối với người Do Thái, qua góc nhìn của cậu bé người Đức Bruno và người bạn Do Thái của cậu, Shmuel. Và mình đã xúc động rất nhiều khi xem bộ phim này.

Mặc dù Bruno và Shmuel là bạn, thế nhưng giữa hai bạn luôn có một sự ngăn cách, đó là một hàng rào gai. Hàng rào ấy, đại diện cho sự chia cách, cũng như sự độc ác và phi lý của Đức quốc xã đối với người Do Thái. Nó cũng đại diện cho thân phận của người Do Thái trong Thế chiến thứ hai, bị cầm tù và bị tước đi một cuộc sống tốt đẹp ở phía trước. Tương lai của họ dường như vô cùng tăm tối, và cái chết đối với họ chỉ là điều sớm muộn.

The boy

Trong câu chuyện này, Bruno là con trai của Tổng tư lệnh trong một Trại tập trung của người Do Thái, còn Shmuel là một đứa bé Do Thái bị cầm tù trong trại giam ấy. Trong con mắt ngây thơ của Bruno, người bạn Shmuel của cậu ấy rất kỳ lạ. Cậu ấy không bao giờ được ra ngoài để cùng chơi đùa với cậu. Lúc nào cậu ấy cũng chỉ mặc độc một chiếc áo pyjama, với một dãy số được đính ở ngưc trái. Bruno nghĩ rằng dãy số ấy là một trò chơi. Shmuel luôn đói bụng, và khi nào cũng muốn Bruno mang đồ ăn đến cho mình, trong khi Bruno thì lúc nào cũng có dư thừa đồ ăn trong nhà cùa mình. Shmuel khi nào cũng trong trạng thái nơm nớp lo sợ, còn Bruno thì luôn rất hồn nhiên và vui vẻ. Sự đối lập trong hoàn cảnh của Bruno và Shmuel, cũng như sự hồn nhiên của Bruno càng khiến cho mình thêm đau lòng và vô cùng thương cảm cho số phận của Shmuel nói riêng, và cả những người Do Thái nói chung. Trong tâm thức của Bruno, không có “hàng rào gai” nào để cậu bé phân biệt Shmuel là người Do Thái hay người Đức. Cậu bé chỉ rất hồn nhiên coi Shmuel như là một người bạn thân thiết của mình, và muốn cùng chia sẻ và chơi đùa với người bạn ấy. Bruno không nhìn ra được sự khác biệt trong hoàn cảnh giữa cậu và Shmuel, và điều đó càng khiến cho mình xót xa hơn nữa. Nếu như không có cuộc đàn áp vô nghĩa của Đức quốc xã lên người Do Thái, thì liệu Shmuel cũng sẽ được vui vẻ và tự tại như Bruno chứ? Liệu Shmuel cũng sẽ được ăn mặc đầy đủ, cũng sẽ có một gia đình trọn vẹn như Bruno hay không? Bởi vì trước khi bị đưa đến Trại tập trung này, Shmuel đã từng có một gia đình với bố là một người thợ làm đồng hồ. Thế nhưng khi vào Trại tập trung, Shmuel hoàn toàn bị tách biệt khỏi người bố của mình, cả ông bà nội của cậu bé cũng đã qua đời trên đường đi đến nơi này.

Cậu bị buộc phải mất đi người thân và mái ấm gia đình, điều quan trọng nhất đối một đứa bé, bị giam cầm và mất đi sự vô tư của chính cậu bé. Điều đó trái ngược hoàn toàn với Bruno, luôn tự do và vui vẻ với trái bóng của cậu. Dường như sự tự do của Bruno, là một điều rất quý giá với Shmuel, một đứa bé bị cầm tù trong chính trại giam ấy.
Ở những đoạn cuối bộ phim, Shmuel đã không còn tìm thấy bố của cậu ấy đâu nữa, và cậu bé vô cùng lo lắng. Bruno, không một chút do dự, đã tìm một cây xẻng và đào hố để chui vào trong Trại tập trung đầy nguy hiểm, cùng với Shmuel tìm bố của cậu ấy. Thực sự đây là cảnh làm mình vô cùng cảm động. Bruno thực sự là một cậu bé đầy lòng dũng cảm và sự yêu thương đối với người bạn của mình. Và ngay tại thời điểm này, giữa Bruno và Shmuel đã không còn có một “hàng rào gai” vật lý nào chia cắt nữa. Thế nhưng, thật đau lòng là cuối cùng, cả Bruno và Shmuel đều bị cuốn vào dòng người trong Trại tập trung, và cả hai đã bị dẫn vào phòng ngạt hơi. Đó chính là cảnh tượng đau lòng và ám ảnh nhất đối với mình trong cả bộ phim. Khi đó mình đã suy nghĩ: bố của Bruno mới là người phải chịu trách nhiệm cho cái chết của những người Do Thái, vậy tại sao cậu bé ấy, chỉ vì muốn cùng Shmuel đi tìm bố của bạn mình, cuối cùng lại bị dẫn lò thiêu mà mất đi sinh mạng của mình như vậy.

The boy in the Striped Pyjamas
Cảnh cuối cùng của bô phim, những chiếc áo “pyjama” được hiện lên không một tiếng động. Đây cũng là hình ảnh gây ám ảnh rất lớn đển mình. Hình ảnh này mang tính biểu tượng vô cùng cao, là minh chứng rõ ràng nhất cho tội ác diệt chủng và tàn bạo của Đức quốc xã. Thế nhưng chính Đức quốc xã lại dối trá đối với chính người dân của họ, rằng họ chỉ muốn cho nước Đức của họ tốt đẹp hơn. Bố của Bruno là hình ảnh đại diện cho những người lính Đức đã bị tẩy não và mất đi nhân tính của mình, và chỉ biết làm theo mệnh lệnh, và sát hại nhừng người Do Thái vô tội. Trong khi đó, Bruno và Shmuel đại diện cho sự gắn kết nguyên thủy giữa hai người bạn với nhau. Tình bạn ấy không có biên giới, không có chia cắt, chỉ có sự thấu hiểu và tình cảm chân thành giữa những con người với nhau. Tình bạn chân thành đẹp đẽ ấy, là một tia sáng mong manh thời kỳ đầy loạn lạc của chiến tranh. Chỉ mong ở kiếp sau, tình bạn giữa Bruno và Shmuel sẽ thật trọn vẹn, không bị chia rẽ bởi của cuộc chiến tranh vô nghĩa và tàn bạo này nữa.
 
Trong Thế chiến thứ hai, người Do Thái bị Đức quốc xã coi là một giống nòi ác quỷ bẩn thỉu, và sẽ khiến cho nước Đức bị diệt vong. Đây là một trong những luận điệu rất vô lý mà Đức quốc xã đưa ra để diệt chủng người Do Thái, thế nhưng nó đã từng được giáo dục trong tâm trí của người Đức, nhằm “tẩy não” người Đức, và gợi lên sự thù ghét trong họ đối với người Do Thái. Hàng triệu người Do Thái đã bị bắt, bị giết, bị cưỡng chế để đưa đến những Trại tập trung và bị cầm tù ở đó. Họ bị cạo trọc đầu,phải làm những công việc nặng nhọc, bị đánh đâp dã man, bị chia cắt khỏi người thân và vĩnh viễn mất đi sự tự do của mình. Chiếc áo “pyjama” với dãy số trò chơi mà Bruno nhìn thấy đó, thực chất đó chính là chiếc áo của một tù bình, của một người sẽ vĩnh viễn không thể thấy được ánh sáng mặt trời. Và đúng là như vậy. Bởi những người Do Thái trong Trại tập trung này, khi đến một khoảng thời gian nhất định, sẽ bị đưa vào trong một chiếc lò và bị làm ngạt hơi cho đến chết, mặc cho họ có cầu xin như thế nào. Đây là một hiện thực vô cùng tàn khốc mà người Do Thái trong những trại tập trung này phải đối diện.
 
Bộ phim này thật sự đã để lại một dấu ấn rất mạnh đối với mình. Mình cũng rất thích bạn Asa Butterfield, vì bạn ấy đã lột tả rất chân thật hình ảnh của Bruno trong bộ phim này. Mình thật sự biết ơn, vì đã được thưởng thức một bộ phim xuất sắc đến như vậy. Có một câu nói rất ấn tượng trong bộ phim đối với mình, đến từ vị thầy giáo của Bruno: “Nếu như em có thể tìm được một tên Do Thái tốt đẹp, thì em sẽ là một nhà thám hiểm vĩ đại nhất.” Theo như lời người này, thì Bruno chắc chắn là một nhà thám hiểm vĩ đại nhất, vì em đã tìm thấy Shmuel.
5/5 (1 Review)

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây