Quan điểm về nghệ thuật sống của Shivan

0
223

Sự xấu xí và ngu dốt luôn có lợi nhất trong thế giới này. Chúng có thể ngồi thoải mái và ngáp dài vào cuộc chơi. Nếu chúng chẳng biết gì về chiến thắng, thì chít ít chúng cũng không biết đến thất bại. Chúng sống như tất cả chúng ta cũng nên sống. Chúng không mang vạ đến cho những kẻ khác mà cũng chẳng nhận nó từ tay tha nhân nào.

Khi Shivan thích ai đó thì Shivan không bao giờ kể bất cứ thông tin của họ với bất cứ ai, làm như thế cũng giống như giao nộp 1 phần của họ. Shivan đã dần dần trở nên yêu quý sự bí ẩn. Nó dường như là thứ khiến cho cuộc sống hiện đại thành ra huyền bí hoặc phi thường với chúng ta. Một điều tầm thường nhất cũng thành ra thú vị nếu ta chỉ việc giấu nó đi.

Tôi chọn bạn bè vì họ đẹp, chọn người quen vì họ tốt, chọn kẻ thù vì họ tài.

Mỗi tầng lớp sẽ ra sức giảng giải về sự quan trong của các đức tính mà việc rèn luyện chúng chẳng cần thiết trong đời chính họ. Người giàu nói về đức tính của sự lao động, còn người thất nghiệp thì lại quay ra hùng biện về việc tiết kiệm.

Thời nay, con người họ sợ chính mình. Họ quên đi nghĩa vụ cao nhất trong số mọi nghĩa vụ, cái nghĩa vụ mà người ta nợ chính bản thân mình. Dĩ nhiên, họ rất nhân từ. Họ mang thức ăn cho người đói khát, mặc quần áo cho kẻ ăn mày. Nhưng tâm hồn họ lại đói khát, trần truồng – Với Shivan, mục đích sống của mỗi người là tự phát triển bản thân.

Shivan tin rằng nếu 1 người nào đó đã sống hết đời mình 1 cách trọn vẹn và đủ đầy, họ đã định hình được mọi cảm xúc, diễn đạt được trọn mọi suy nghĩ, hiện thực được mọi giấc mơ. Shivan tin là họ sẽ quên đi mọi bệnh tật.

Người ta đồn rằng sự kiện vĩ đại nhất thế giới diễn ra trong não. Chinh là trong não, và chỉ trong não mà thôi, cũng là nơi những tội lỗi vĩ đại nhất thế giới diễn ra.

Người ta cứ làm quá lên về lòng trung thành! Tại sao nhỉ? Ngay cả trong tình yêu thì nó cũng chỉ là vấn đề sinh lý.

Để quay lại tuổi xuân ta chỉ cần làm lại những việc điên rồ của mình.

Thời nay người ta biết giá mọi thứ còn giá trị thì không.

Chung thủy! tôi sẽ phải phân tích nó 1 ngày nào đó. Sự ham muốn tư hữu nằm trong nó. Có nhiều thứ mà ta chắc đã quăng đi nếu ta không sợ kẻ khác có thể nhặt chúng về.

Chính cá tính chứ không phải nguyên tắc mới là cái chuyển dời thời đại.

Con người rất thích cho đi những gì mà họ cần hơn cả. Đó là cái mà tôi gọi là tận cùng của sự rộng lượng.

Nghệ sĩ giỏi sống trọng vẹn trong cái mà họ tạo ra và vì vậy cho nên họ hoàn toàn không thú vị chút nào trong cái vai đời mà họ phải đóng.

Có phải tâm hồn là cái bóng ngồi trong ngôi nhà của tội lỗi.

Hễ khi con người làm chuyện gì đó cực kì ngớ ngẩn thì luôn có những thứ lý do cao quý nhất.

Tôi chẳng bao giờ để ý tới những gì 1 người tầm thường nói, và tôi cũng chẳng bao giờ can thiệp vào những gì người dễ thương làm.

Lý do khiến tất cả chúng ta thích nghĩ tốt về người khác là bởi vì chúng ta đều sợ chính mình. Cơ sở lạc quan chỉ là nỗi sợ thuần túy. Ta nghĩ rằng ta rộng lượng vì ta cho hàng xóm nợ 1 khoản tiền nhỏ. Ta tán tụng giám đốc ngân hàng để có thể làm được thẻ tín dụng hạn mức cao, và nhận ra các phẩm chất tốt đẹp của kẻ cướp đường vì hy vọng nó có thể tha cho cái túi của ta. 

Khi ta hạnh phúc ta luôn tử tế, nhưng khi ta tử tế thì không hẳn ta cũng hạnh phúc.

Tôi cho rằng bi kịch thực sự của người nghèo là họ không đủ khả năng làm bất cứ việc gì ngoài hy sinh. Các tội lỗi cao cả, cũng như các thứ đẹp đẽ, là quyền đặc lợi của người giàu.

Ái tình là điều diệu kỳ hơn nghệ thuật.

Bí quyết giữ tuổi xuân là không bao giờ có cảm xúc không thích hợp.

Một điều thường xảy ra là các bi kịch thực sự trong đời lại xuất hiện theo 1 lối phản nghệ thuật đến nỗi chúng làm tổn thương ta bằng sự hung hãn thô bạo, sự rời rạc tuyệt đối, sự vô nghĩa phi lý, sự thiếu vắng phong cách. Chúng ảnh hưởng đến ta hệt như sự thô tục ảnh hưởng đến ta. Chúng cho ta về sức mạnh hung ác tuyệt đối, và ta cưỡng lại chúng. Tuy nhiên, đôi lúc, 1 bị kịch có các yếu tố nghệ thuật đẹp đẽ cách ngay đời ta. Nếu những yếu tố đẹp đẽ này là thật thì toàn bộ sự việc rất dễ hấp dẫn khả năng cảm nhận của ta về hiệu ứng kịch. Đột nhiên ta thấy rằng ta không còn là diễn viên nữa, mà lại là các khán giả của vở kịch. Hoặc đúng hơn thì ta là cả 2. Ta xem chính mình, và chính nỗi ngạc nhiên với sự trình diễn này đã mê hoặc ta.

Ta nên hấp thụ các sắc màu của cuộc sống, nhưng đừng bao giờ nhớ đến các chi tiết của nó. Các chi tiết luôn thô tục!

Luôn có gì đó lố bịch ở các cảm xúc của những kẻ mà ta đã hết yêu.

Chúng ta đang sống trong cái thời đại mà đọc quá nhiều để khôn và nghĩ quá nhiều để đẹp.

Chỉ có những kẻ nông cạn mới cần hằng năm để thoát khỏi cảm xúc.

Tôi thường nghĩ là dường như nghệ thuật giấu được nghệ sỹ 1 cách trọn vẹn hơn nhiều so với lúc để lộ họ.

Sự hy sinh mà con người vẫn gọi 1 cách không khôn ngoan là đức hạnh.

Cuộc sống là nghệ thuật đầu tiên, vĩ đại nhất của mọi nghệ thuật. Bởi lẽ với nó thì mọi nghệ thuật khác dường như chỉ là 1 sự chuẩn bị.

Đối với Shivan thì chính việc tạo ra các thế giới mới là mục đích thật hoặc trong số các mục đích thật của cuộc sống. Và trong cuộc kiếm tìm các cảm giác vừa mới vừa thích, và sở hữ các yếu tố mới lạ vốn dĩ hết sức cần thiết với sự lãng mạn, Shivan thường bám theo lối tư duy mà Shivan biết rõ thực sự trái ngược với bản chất mình. Chìm đắm vào các ảnh hưởng tinh tế của chúng, và sau đó, bắt được sắc màu của chúng và thỏa mãn được trí tò mò của mình, thì bỏ rơi chúng với sự dửng dưng lạ lùng vốn dĩ không xung khắc với chất sôi nổi. Thật sự mà, quả thật, theo vài nhà tâm lý học hiện đại, luôn là 1 trạng thái của nó.

Với tôi, con người là 1 sinh vật có vô vàn cuộc sống và vô vàn cảm giác, 1 tạo vật phức tạp và đa dạng, mang trong mình những di sản lạ về tư tưởng và đam mê, và thịt da nó bị lây nhiễm các chứng bệnh gớm guốc từ những người đã khuất.

Tội lỗi là thứ tự biết viết về mình ngay lên mặt người. Nó không thể bị giấu đi. Nếu 1 kẻ bất hạnh có tật xấu nào đó thì nó sẽ bị phơi bày trên những nếp nhăn ở miệng, sự sụp xuống của mí mắt, thậm chí ở khuân bàn tay.

Giai cấp trung lưng thích thổ lộ các định kiến đạo đức về người khác trên các bàn ăn béo ngậy. Và xì xào về cái mà họ gọi là sự trác táng của những người trên họ để cố làm ra cái vẻ là họ ở tầng lớp tao nhã. Và có quan hệ thân tình với những người mà họ nói xấu. Ở cái đất nước này thi người ta chỉ cần có sự khác biệt và bộ não là đã đủ để mọi cái lưỡi tầm thường múa lên chửi họ.

Nghệ thuật bắt đầu bằng những điểm cao trào.

Có những tội lỗi mà sự mê hoặc của chúng nằm ở sự nhớ nhiều hơn là sự làm.

Kiêng khem là 1 việc rất tai hại. Điều độ thì như bữa ăn thường, vô độ thì như bữa tiệc sang.

Đàn ông bắt đầu tình yêu với sự chân thành, và rồi bắt đầu mơ mộng. Còn phụ nữ bắt đầu tình yêu với sự mơ mộng và dần dần trở nên chân thành. Phong cách viết quý giá lạ lùng vừa chói lọi vừa tăm tối, đầy ắp tiếng lóng và từ cổ. Trong nó có những ẩn dụ kỳ dị như hoa phong lan, và sự tinh tế ở màu sắc. Đời sống cảm xúc được miêu tả bằng các thuật ngữ triết học thần bí. Đôi khi ta khó mà biết được ta đang đọc những trạng thái xuất thần của 1 thánh nhân trung cổ nào đó, hay những lời xưng tội bệnh hoạn của 1 tội đồ đương thời. Nó là cuốn sách độc hại. Hương trầm u ám dường như bám vào các trang giấy của nó và quấy rầy não bộ.
Suốt nhiều năm, Shivan không thể thoát khỏi ảnh hưởng của cuốn sách này. Hoặc có lẽ đúng hơn là Shivan chưa bao giờ tìm cách thoát khỏi nó.
Shivan thấy nhân vật chính, 1 thanh niên Hanoi kỳ diệu mang trong mình sự hòa trộng các khí chất lãng mạn và khoa học theo 1 cách rất lạ kỳ, đã trở thành 1 dạng nguyên mẫu của chính mình.

Lúc Shivan nhìn con người đi qua lịch sử, Shivan bị ám ảnh bởi cảm xúc mất mát. Biết bao điều đã bị từ bỏ, vì mục đích thật tầm thường. Những cự tuyệt ngoan cố điên rồ, những hình thức tự tra tấn và tự phủ nhận gớm guốc mà nguồn gốc là nỗi sợ và kết quả là sự tha hóa khủng khiếp hơn vô vàn lần so với sự tha hóa tưởng tượng mà họ tìm cách trốn chạy.
Những nhân vật khủng khiếp kỳ lạ đã đi ngang qua sân khấu trần gian và làm cho tội lỗi thò ra kỳ diệu làm vậy.

Shivan thấy dường như 1 lối huyền bí nào đó, đời họ đã thành đời Shivan. Có 1 sự thật mê hoặc khủng khiếp trong tất cả bọn họ. Cậu nhìn thấy họ vào ban đêm, và hành hạ trí tưởng tượng của cậu vào ban ngày.

0/5 (0 Reviews)

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây