Những quan điểm Shivan tâm đắc về tình yêu, hôn nhân & gia đình

0
36

Một nét hay ho của hôn nhân là ở chỗ nó khiến cho cách sống dối trá tuyệt đối cần thiết cho cả đôi bên. Tôi không bao giờ biết vợ tôi ở đâu, và vợ tôi cũng không bao giờ biết tôi đang làm gì.

Những ai chung tình chỉ biết đến khía cạnh tầm thường của tình yêu. Chính những kẻ bạc tình mới biết được các bi kịch của tình yêu. 

Cách duy nhất để người đàn bà cải tạo được người đàn ông là làm gã chán ngấy đến nỗi mất hết mọi sự quan tâm có thể có với cuộc sống.

Khi tôi thích ai đó thì tôi không bao giờ kể bất cứ thông tin của họ với bất cứ ai, làm như thế cũng giống như giao nộp 1 phần của họ. Tôi đã dần dần trở nên yêu quý sự bí ẩn. Nó dường như là thứ khiến cho cuộc sống hiện đại thành ra huyền bí hoặc phi thường với chúng ta. Một điều tầm thường nhất cũng thành ra thú vị nếu ta chỉ việc giấu nó đi.

Sự hy sinh mà con người vẫn gọi 1 cách không khôn ngoan là đức hạnh.

– Đàn ông có 2 loại: đàn ông ngoại tình bị phát hiện và đàn ông ngoại tình chưa bị phát hiện.
– Đàn bà cũng có 2 loại: đàn bà phát hiện ra bị chồng ngoại tình và đàn bà chưa phát hiện ra chồng ngoại tìn.

Người ta cứ làm quá lên về lòng trung thành! Tại sao nhỉ? Ngay cả trong tình yêu thì nó cũng chỉ là vấn đề sinh lý. 

Tôi phát hiện ra rằng, rốt cuộc thì, chỉ có 2 kiểu phụ nữ. Đơn sắc và đa sắc. Phụ nữ đơn sắc rất tốt. Nếu anh muốn được cái tiếng đứng đắn thì anh chỉ cần dẫn họ đi ăn tối và đưa cô ấy về trước 12h đêm. Nhưng kiểu phụ nữ kia lại rất quyến rũ. 

Chung thủy! tôi sẽ phải phân tích nó 1 ngày nào đó. Sự ham muốn tư hữu nằm trong nó. Có nhiều thứ mà ta chắc đã quăng đi nếu ta không sợ kẻ khác có thể nhặt chúng về.

Khi ta yêu, ta luôn bắt đầu bằng việc lừa mình, và luôn chấm dứt bằng việc lười người. Đó là cái mà thế gian gọi là sự lãng mạn.

Mặt hạn chế của hôn nhân là nó biến người ta thành kẻ bất vị kỷ. Mà những kẻ bất vị kỷ thì lại nhạt nhẽo. Họ thiếu cá tính. Tuy nhiên, vẫn có những khí chất nào đó mà hôn nhân làm cho phức tạp hơn. Họ giữ được tính ngạo mạn của mình và còn thêm vào nó khá nhiều bản ngã khác nữa. Họ buộc phải có nhiều hơn 1 cuộc sống. Ngoài ra, mỗi kinh nghiệm đều có giá trị và dẫu người ta có nói gì chống lại hôn nhân đi chăng nữa, nó vẫn chắc chắn là 1 kinh nghiệm.

Ái tình là điều diệu kỳ hơn nghệ thuật.

Luôn có gì đó lố bịch ở các cảm xúc của những kẻ mà ta đã hết yêu.

1 nét duyên của dĩ vãng là ở chỗ nó là dĩ vãng. Nhưng đàn bà chẳng bao giờ nhận ra màn hạ lúc nào. Họ luôn muốn hồi sau, và ngay khi sự quan tâm đến vở kịch đã hết hẳn thì họ lại đề nghị tiếp tục nó. Nếu họ được cho phép làm theo kiểu của họ, mỗi hài kịch chắc chắn sẽ có 1 cái kết bi thảm, còn mỗi bi kịch chắc chắn sẽ lên đỉnh bằng 1 trò hề. Họ giả tạo 1 cách duyên dáng, nhưng họ không có khả năng thưởng thức nghệ thuật. 

Chỉ có những kẻ nông cạn mới cần hằng năm để thoát khỏi cảm xúc.

Có những tội lỗi mà sự mê hoặc của chúng nằm ở sự nhớ nhiều hơn là sự làm.

Gái tái hôn vì ghét chồng đầu, trai tái hôn vì mê vợ đầu. Gái thử thời vận, trai liều rủi may. 

Đàn bà yêu chúng tôi vì nhược điểm của chúng tôi. Nếu chúng tôi có đủ nhiều cái đó thì họ sẽ tha thứ, thậm trí cả sự thông minh.

Đàn ông có thể hạnh phúc với bất cứ cô nào, miễn đừng yêu cô ấy.

Tôi thích đàn ông có tương lai, còn đàn bà có quá khứ.

Cách duy nhất để người đàn bà cải tạo được người đàn ông là làm gã chán ngấy đến nỗi mất hết mọi sự quan tâm có thể có với cuộc sống.

Thầy tôi bảo rằng.. Phụ nữ họ sống bằng cảm xúc, cảm xúc của họ. Khi họ chọn tình yêu của đời mình chỉ là để có người cãi nhau với họ.

Đàn ông cưới vì họ mệt mỏi, đàn bà vì sự tò mì. Cả 2 đều thất vọng.

Đàn ông bắt đầu tình yêu với sự chân thành, và rồi bắt đầu mơ mộng. Còn phụ nữ bắt đầu tình yêu với sự mơ mộng và dần dần trở nên chân thành.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây